Nghị luận về tình yêu tuổi học trò

Nghị luận về tình yêu tuổi học trò – Bài làm 1

Tuổi giao mùa, tuổi của những cô cậu học mười lăm, mười sáu mơ mộng tuổi của những chàng trai cô gái mười bảy đem chút suy tư vào đời. Nói đến tuổi này, là nói đến sự lãng mạn, nhiều cảm xúc nhưng cũng đầy nông nổi, khờ dại. Đây là lứa tuổi của nhiều biến đổi cả về thể chất lẫn tâm sinh lí, do đó một trong những vấn đề quan trọng và đáng được lưu tâm, đó chính là vấn đề về  tình yêu tuổi học trò – vấn đề tốn không ít sức lực của các bậc phụ huynh và thầy cô giáo. Thế nên có rất nhiều ý kiến trái ngược nhau về tình yêu của một thời trang vở ép bài thơ – tình yêu tuổi học trò!

Nói đến tình yêu học trò là nói đến những rung động đầu đời, những xao xuyến bâng khuâng nói đến những mối tình vụng dại, âm thầm, nói đến những ánh mắt lạ, những người dưng, những đôi má hồng, những nụ cười e ấp… mà nhà thơ Đỗ Trung  Quân một thời đã nói:

Mối tình đầu của tôi có gì?                   
Chỉ một cơn mưa bay bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê         
Là bài thơ còn hoài trong cặp               
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về     
(Chút tình đầu)

Cái thời đã trở thành cổ tích với những vần thơ lãng mạn:

Tuổi 15 em lớn từng ngày                  
Một buổi sáng em bỗng thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ           
Hoa sữa thơm ngây ngất quanh hồ     
(Hải Như)

Còn nữa không nơi cổng trường bao cô cậu học trò trờ thành thi sĩ, ngẩn ngơ nhớ dáng áo trắng ngang qua. Có kẻ mộng mơ không cùng chung một lớp, chỉ dám khắc tên người trên chiếc lá bàng xanh. Có ai dũng cảm giấu những cảm xúc riêng mình:
Nàng đến gần tôi chỉ dám… quay đi

Cả những giờ lên lớp học, trường thi
Tà áo khuất thì thầm chưa phải lúc.

Thật đẹp biết bao! Trong sáng và giản dị tinh khôi như màu áo của học trò. Ấy nhưng hiện nay tình yêu ấy dường như không còn giữ được những hình ảnh trong sáng, ngây thơ như những vần thơ của các thi sĩ. Hiện nay sự suất hiện từ phương tiện thông tin đại chúng, các trang mạng xã hội, phim ảnh nước ngoài, và các văn hóa phẩm đồi trụy… đã làm cho các bạn học sinh có những ảnh hưởng và suy nghĩ sai lệch về vấn đề tình yêu tuổi học trò. Một cái nắm tay, vài ánh nhìn để ý trong giờ học, thư tay chuyền bàn đã trở nên xưa như trái đất. Các bạn học sinh bây giờ yêu là phải khoác vai, ôm eo, hôn nhau trong lớp học, đăng những dòng cảm nghĩ trạng thái “dỗi hờn” “Hạnh phúc” cùng “Người Ấy”, xưng hô “ck” “vk” trên các trang mạng xã hội để chứng tỏ “Mình đã lớn” với các bạn cùng lứa. Cảnh tượng phản cảm đó xảy ra không hiếm. Chỉ khố những người có ý thức ngứa mắt phải nhìn,  chỉ thương các thầy cô khó chịu không muốn nói, các bậc phụ huynh lo lắng đứng ngồi không yên. Không những thế, đã yêu đương nên nhiều bạn  lại muốn lãng mạng như phim Hàn Quốc, hết khóc hết mếu lại hoà thuận, khắng khít.  Kết quả là cả chàng và nàng đều học hành sa sút. Còn có những bạn nông nổi, bồng bột bỏ nhà ra đi vì lí do chẳng giống ai: “Con đi vì bạn ấy là lí tưởng sống của đời con. Bố mẹ không hiểu con!”. Phải chăng Bố mẹ ko hiểu bạn ấy hay chính bạn ấy chưa hiểu được hết những tác hại của tình yêu “lí tưởng” mà bạn ấy đang tự ngộ nhận. Hậu quả của tình yêu tuổi học trò đã khiến nhiều người phải suy nghĩ và cũng là một vấn đề cần bàn bạc: đã làm không ít bạn học sinh ở tuổi này đi quá giới hạn của tình yêu tuổi học trò trong sáng, không ít bạn gái đã  trở thành nạn nhân của nạn nạo phá thai, không ít bạn trẻ đã phải làm “Bố” làm “Mẹ” khi còn đang ngồi trên ghế Nhà Trường, từ bỏ ước mơ và tương lai đang còn dang dở ở phía trước. Bởi vậy đây là vấn đề rất đáng báo động, phản ánh thực trạng nhận thức sai lệch về tình yêu trong giới học sinh. Tình yêu chỉ thực sự cần khi nó đem đến cho nhau niềm tin, động lực, giúp nhau cùng hướng tới tương lai. Sự thi vị của tình yêu hoa phượng dường như càng ngày càng mờ đi, thay vào đó là những câu chuyện đau lòng không đáng có. Thật buồn khi nghe những vụ uống thuốc tự tử, nhảy sông, nạo phá thai… diễn ra ngày một nhiều.

Hiện nay có không ít những quan niệm khác nhau về tình yêu học đường. Có lẽ hơn ai hết, chính bản thân những đôi nam – nữ đang yêu cũng nhận thức và hiểu rõ được yêu khi đang ngồi trên ghế nhà trường là không nên. Nhưng họ cũng có thể có rất nhiều cách để biện hộ cho sự vượt quá giới hạn của mình trong tình cảm. Theo họ, tình yêu có thể là một động lực giúp họ phấn đấu trong học tập. Bởi khi yêu, người ta cần phải chứng tỏ khả năng của mình trong mắt người kia và vượt trội trong học tập cũng là một trong những cách tốt nhất để chứng tỏ mình. Cũng có thể, với những người trong cuộc, tình yêu là một sự phát triển tất yếu và cần thiết cho sự phát triển tinh thần. Không có được tình yêu trong tuổi học trò là đánh mất cung bậc tình cảm trong tâm hồn. Thậm chí, còn có người cho rằng: Tình yêu tuổi học trò là phương thức tốt nhất để chứng tỏ mình trước người khác, nhất là về hình thức bên ngoài.

Với quan niệm ấy những người cùng trang lứa có thể đúng và cũng có thể sai, nhưng với các bậc phụ huynh, thầy cô và xã hội thì hoàn toàn sai lầm. Với những người đi trước, những người đứng vững trong xã hội họ hiểu giá trị tình yêu và họ cũng biết rõ một tình yêu đích thực gần như không thể có trong học đường. Những trái tim khối óc kia còn quá non nớt, những tâm hồn kia còn quá ngây thơ trước tình yêu. Dùng tình yêu để làm động lực vươn lên trong tình yêu ư ? Có thể có nhưng hầu hết những tình cảm vượt quá giới hạn của tình bạn xuất hiện trong tuổi học trò đều chỉ mang lại sự phân tán, mất tập trung trong những công việc khác nhất là việc học tập. Như vậy thì làm sao nó có thể trở thành động lực để vươn lên trong học tập như lý lẽ của những người trong cuộc. Những rung động mà các bạn trẻ gọi là tình yêu thì theo họ đó chỉ là một mắt xích, nhưng bỏ đi mắt xích tình yêu tuổi học trò có thể sẽ gặp chuỗi mắt xích tình yêu trong con người lành mạnh hơn, trong sáng hơn. Còn nếu muốn dùng tình yêu để chứng tỏ mình trước mọi người thì quả là một sai lầm nghiêm trọng. Bởi tình yêu đơn thuần chỉ là một thứ cảm xúc, tình cảm trong tâm hồn chứ không thể nào là một phương tiện cho bất cứ mục đích gì. Hơn nữa giá trị đích thực của người học trò là ở tâm hồn và năng lực ( học tập) chứ không phải ở hình thức bề ngoài như nhiều bạn vẫn suy nghĩ.

Thi đàn Việt Nam đã có những vẫn thơ chan chứa:

“ Làm sao sống được mà không yêu
Không nhớ không thương một kẻ nào”. 

Có lẽ Xuân Diệu cũng có cái lý riêng của một nhà thơ khi viết nên những câu thơ trên, nhưng thật đáng tiếc khi có nhiều bạn học sinh bất chấp lời khuyên răn của bố mẹ, thầy cô, bất chấp búa rìu của dư luận xã hội đã vận dụng câu nói ấy một cách vội vàng thiếu suy nghĩ. Cuộc sống sẽ thật nhàm chán nếu không có tình yêu nhưng điều đó không có nghĩa là tình yêu nhất thiết phải tồn tại trong học đường. Ở lứa tuổi học sinh, ta chưa đủ chín chắn để có thể hiểu được ý nghĩa của một tình yêu thực sự. Vì vậy đôi lúc đó chỉ là sự ngộ nhận tình cảm của mình. Những tình yêu như vậy trong học đường không mang lại bất kỳ một lợi ích nào ngoài việc ảnh hưởng không nhỏ đến chất lượng học tập của những người vướng phải. Làm sao có thể tập trung vào học bài khi trí não đang bị chi phối bởi tình cảm, khi toàn bộ sức sáng tạo đều tập trung vào việc làm mình đẹp hơn lên trong mắt người ấy và sẽ còn hàng loạt vấn đề khác nảy sinh khi một người học trò đi vào lĩnh vực tình cảm vượt quá sức mình. Lo lắng khi nhìn thấy người ấy bắt chuyện với một người khác giới, hoang mang khi người ta vô tình vạch ra một khuyết điểm nào đó của mình… Tất cả những vấn đề ấy sẽ mất không ít thời gian và năng lực suy nghĩ của các bạn.

Không chỉ mang lại trở ngại lớn trong học tập, tình yêu học đường có thể mang đến những hậu quả đau lòng khác. Sự bồng bột, nông nổi của lứa tuổi thiếu niên trong tình yêu dễ khiến người ta có những hành động lệch lạc, không chỉ vi phạm pháp luật mà còn vi phạm đạo đức xã hội. Có những sai lầm chỉ một lời xin lỗi là có thể xóa bỏ ngay nhưng cũng có những sai lầm chỉ trong một giây cũng đã khiến người ta trả giá bằng danh dự và đôi khi là cả nhân phẩm. Hậu quả của tình yêu trong học đường không chỉ gây hại cho bản thân những người đang yêu mà còn ảnh hưởng đến gia đình và nhiều người khác. Thử hỏi có bố mẹ nào lại yên lòng khi chứng kiến con cái mình ngày càng đi xuống và có thầy cô giáo nào muốn nhìn thấy học sinh mình phải gánh chịu những hậu quả của thời niên thiếu. Và bạn bè có ai có thể vui vẻ được khi nhìn bạn mình vì một phút bồng bột mà phải rời ghế nhà trường và bước vào thế giới bề bộn của xã hội bên ngoài.

Tình yêu vốn dĩ rất nhạy cảm, tình yêu tuổi học trò lại càng nhạy cảm hơn. Tuổi mới lớn luôn thích những điều mới trong tình yêu. Nó có thể gây ra nhiều tác hại cho bản thân những người đang yêu và cho những người xung quanh. Chính vì vậy, nó thường diễn ra ngoài tầm kiểm soát của gia đình và nhà trường. Nhưng cũng không thể vì thế mà cấm đoán một cách thô bạo, áp dụng những biện pháp ràng buộc tự do để khống chế tình cảm hay la bới, chửi rủa, nhục mạ… Làm như vậy không những không thể mang lại hiệu quả mà còn gây nên những trạng thái tâm lý tiêu cực, càng cấm đoán tình yêu lại càng không thể chấm dứt hẳn. Trước một vấn đề hết sức tế nhị của tình cảm trong tâm hồn của tuổi mới lớn, ta cần phải cư xử hết sức khéo léo dựa trên những quan niệm đúng đắn và nghiêm túc về tình yêu.

Tình yêu tuổi học trò không xấu, đó chỉ là những rung động đầu đời rất đỗi đáng yêu mà mỗi người ai cũng phải trải qua khi cắp sách đến trường. Có thể tình yêu này mang đến cho các bạn học sinh  những ngọt ngào hạnh phúc, nhưng hãy nhớ rằng, ở lứa tuổi này, tình yêu không phải là tất cả. Như một đồng xu hai mặt, vấn đề nào cũng tồn tại những cái lợi cũng như những cái hại, quan trọng là bạn biết rõ tay mình đang cầm mặt nào của đồng xu và tung nó như thế nào để không bị vướng phải những bất lợi do nó mang lại. Tình yêu tuổi học trò cũng như thế, đừng quá sức chăm chút vào nó, hãy để nó mãi tồn tại đúng như định nghĩa ban đầu mỗi khi được nhắc đến “hồn nhiên, trong sáng và đầy đáng yêu”.

Nghị luận về tình yêu tuổi học trò – Bài làm 2

Kính thưa quí thầy cô và các bạn thân mến!

Thật vô cùng vinh dự được trình bày trước toàn trường điều mà em rất đỗi quan tâm: tình yêu tuổi học đường và có nên yêu sớm? Trong niềm vinh dự đó, em kính gửi lòng biết ơn của em đến tất cả mọi người.

Tình yêu là một đề tài gây cho nhiều người có khá nhiều suy nghĩ và đã làm tốn biết bao giấy mực với những vần thơ, những trang văn lung linh sắc cầu vồng, một tà áo trắng lướt qua đủ làm ai đó ngẩn ngơ, một ánh mắt nhìn làm cho ánh má ai ửng đỏ.

“Bạn đừng ngạc nhiên khi thấy tên mình trên cây bàn trước lớp,

Có kẻ mộng mơ không cùng chung một lớp, chỉ dám khắc tên người trên chiếc lá bàng xanh”.

Tình yêu là gì chắc hẳn mọi người cũng đã biết qua chương trình GDCD 11, là tình cảm của trái tim mà đôi khi lí trí không thể hiểu nổi. Tuổi học trò là một lứa tuổi đẹp. Nói đến tình yêu học trò là nói đến những rung động đầu đời, những xao xuyến bâng khuâng, nói đến những ánh mắt lạ, những nụ cười e ấp.

Tình yêu học trò thơ ngây luôn làm xao xuyến các vần thơ và là đề tài được các bậc phụ huynh và thầy cô giáo rất mực quan tâm. Với các bạn tuổi mới lớn, lứa tuổi của những cô cậu học trò mơ mộng, của những chàng trai, cô gái đem chút suy tư vào đời, liệu có nên yêu sớm? Đây là một vấn đề mà chưa ai dám khẳng định bỡi nó có hai mặt đối lập khác nhau. Nói đến tình yêu nơi học đường, mọi người nghĩ đây là thứ tình cảm nông nỗi, chưa chính chắn, nhưng đâu đó cũng có những nét tích cực, nhiều bạn học hành khá lên vì không muốn thua kém đối phương, các bạn biết giúp đỡ nhau trong học tập để cả hai cùng tiến bộ. Khi có người hiểu bạn, chia sẻ với bạn niềm vui đặc biệt là nỗi buồn, bạn sẽ thấy thoải mái hơn. Đôi khi, các bạn biết đưa ra những lời khuyên bổ ích để an ủi, động viên nhau. Tình yêu chỉ thực sự cần khi nó đem đến cho nhau niềm tin, động lực, giúp nhau cùng hướng tới tương lai.

Nhìn chung tình yêu ở lứa tuổi này đẹp đấy nhưng cũng đầy phức tạp vì nếu không được định hướng đúng, không được quan tâm, các bạn rất dễ sa ngã, nhận thức sai lệch. Đã có những cô cậu học trò cấm được nảy sinh tình cảm với những bạn khác giới, bị bố mẹ kiểm soát tất cả mọi việc. Các bậc cha mẹ làm như vậy không phải là vô lí. Bậc sinh thành nào cũng sẽ cáu giận khi thấy con mình học hành sa sút hay vì con đi chơi bỏ bê học hành và thanh toán tờ hoá đơn điện thoại với một số máy xuất hiện chi chít. Trong thời buổi ngày nay, giới học sinh bị rất nhiều ảnh hưởng từ các phương tiện thông tin đại chúng, văn hoá nước ngoài khi mà mọi khoảng cách đều trở nên gần gũi hơn. Ta bắt gặp không ít hình ảnh phản cảm ở ngoài phố giống như trong phim ảnh nước ngoài, bỏ bê học hành, huỷ hoại bản thân và đánh mất cả tương lai tươi đẹp phía trước, và rồi không ít các bạn ở tuổi này trở thành nạn nhân của nạn nạo phá thai hay trở thành cha mẹ bất đắt dĩ. Các mối tình học trò thường hiếm khi đi đến một kết quả mong muốn và rất dễ tan vỡ vì nhiều nguyên nhân khác nhau. Nghiêm túc hay không thì những tình yêu bồng bột đó chẳng mang lại kết quả gì, khi các bạn còn bị động về vật chất, kiến thức và kinh nghiệm sống còn quá non nớt, đến với tình yêu vì mục đích nông cạn muốn thưởng thức hương vị của nó. Chưa có chút kinh nghiệm sống thì chẳng khác gì đang thử vận may với một canh bạc. Thật buồn và không khỏi đau lòng khi nghe những vụ uống thuốc tự tử, nhảy sông, nạo phá thai…đang diễn ra đâu đó mà trong đó có những bạn bằng tưổi chúng ta.

Hãy để tuổi học trò với những kỉ niệm đẹp của mỗi cuộc đời. Tình yêu sẽ chắp cánh cho các bạn nếu yêu đúng người và đúng thời điểm, đừng nên yêu quá sớm. Không phải là cố nén tình cảm hoặc dễ dãi với tình cảm ấy mà nên biết tình cảm tuổi học trò trở nên đẹp và mang lại nhiều lợi ích hơn. Tất cả chúng ta đều sẽ có một tương lai rộng mở phía trước, thế nên hãy giữ cho nhau những phút giây đẹp đẽ trong sáng với những cái nắm tay nhẹ nhàng trao hi vọng, ánh mắt đầy tin tưởng và đừng vội vàng bước qua giới hạn. Nhà trường, gia đình và xã hội cần quan tâm đến vấn đề này, cha mẹ cần thẳng thắn chia sẻ một số vấn đề liên quan và những điều cần nên tránh… để tuổi học trò mãi là lứa tuổi đẹp nhất.

Nghị luận về tình yêu tuổi học trò – Bài làm 3

Tình yêu hiểu theo nghĩa rộng là thứ tình cảm thiêng liêng, cao quý của con người, nó bao hàm cả tình yêu con người, yêu quê hương, đất nước, … nhưng có một thứ tình yêu  xưa nay được nói đến nhiều nhất là tình yêu nam nữ, tình yêu đôi lứa. 

Ngày trước, tình yêu nam nữ là chuyện của người lớn. Cụ Nguyễn Du viết về mối tình Kim – Kiều với khát vọng yêu, khát vọng hạnh phúc lứa đôi:

          “Người quốc sắc, kẻ thiên tài,
          Tình trong như đã mặt ngoài còn e.
          Chập chờn cơn tỉnh cơn mê
          Rốn ngồi chẳng tiện dứt về chỉn khôn”.

Nguyễn Bính, thi sỹ chân quê được Hoài Thanh nhận xét chính xác và tinh tế trong “Thi nhân Việt Nam”: “Nguyễn Bính nhà quê hơn cả nên chỉ ưa sống trong tình quê mà ít để ý đến cảnh quê”. Ông đã nói đến những cái cớ trong tình yêu. Khi thì như là một sự “cách trở” mong manh:

          “Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
          Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn
          …
          Giá đừng có giậu mồng tơi
          Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng”.
          Khi thì như là một cái cớ để “chùng chình”, “vòng vèo”:
          “Cái ngày cô chưa có chồng
          Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa
          Lối này lắm bưởi nhiều hoa
          Đi vòng để được qua nhà đấy thôi”                    
          “Ông hoàng thơ tình” Xuân Diệu đã từng viết:
          “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
          Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều 
          Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt, 
          Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…” 

Tình yêu có “ngôn ngữ” riêng, “lý lẽ” riêng, “quy luật” riêng của nó. Thế kỷ XVII, Pascal, nhà Toán học người Pháp cho rằng: “Trái tim có những lý do của nó mà lý trí không hiểu được”.

Theo Đại văn hào người Pháp, Vônte : “Chân lí cuối cùng trên cuộc đời vẫn là tình yêu. Yêu là còn sống và còn sống là còn yêu”.

Và lại nói như Xuân Diệu:

          “Làm sao sống được mà không yêu,
          Không nhớ, không thương một kẻ nào?”
          Mặc dù vãn biết rằng:
          “Yêu là chết ở trong lòng một ít 
          Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu”. 

Ngày nay, người ta viết khá nhiều, bàn luận khá nhiều về tình yêu tuổi học trò, đến những rung động đầu đời hồn nhiên, trong sáng của lứa tuổi này.

Có nên yêu ở tuổi học trò?

Câu hỏi này, có lẽ (cũng chỉ là có lẽ thôi) chỉ nên dành cho học sinh THPT. Nhưng có một thực tế là ở cấp THCS, có một số ít (hy vọng là rất ít) học sinh có những biểu hiện vượt quá giới hạn của tình bạn khác giới.

Những bâng khuâng, rung cảm đầu đời, của cái gọi là tình yêu tuổi học trò là một vấn đề tế nhị và hết sức nhạy cảm. Mối quan hệ giữa nhà trường, gia đình và xã hội là hết sức cần thiết và nhà trường phải giữ vai trò chủ đạo trong việc trang bị cho các em kỹ năng sống cơ bản ở tuổi mới lớn.

Chúng tôi cho rằng, ở cái tuổi mười ba, mười bốn, mười lăm, các em rất dễ ngộ nhận, lầm lẫn giữa tình bạn khác giới với tình yêu tuổi học trò.

“Phượng hồng”, nhạc: Vũ Hoàng, thơ: Đỗ Trung Quân là bài hát hay viết về tuổi học trò, tuổi mười tám trong trắng, mộng mơ:

          “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, 
          Em chở mùa hè của tôi đi đâu? 
          Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám, 
          Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu. 
          Mối tình đầu của tôi 
          Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp, 
          Là áo ai bay trắng cả giấc mơ, 
          Là bài thơ còn hoài trong vở, 
          Giữa giờ chơi mang đến lại mang về”.      

Tình yêu học trò có mặt tích cực và tiêu cực. Những rung động ngây thơ, trong sáng và đẹp đẽ, có thể trở thành động lực để học tập tốt, để khẳng định và hoàn thiện bản thân trong con mắt của “người bạn đặc biệt”!   

Mặt tiêu cực trong tình yêu tuổi học trò thì dễ dàng nhận thấy hơn nhiều mà biểu hiện của nó thật “thiên hình vạn trạng”: học hành sa sút, bỏ dở việc học hành, bỏ nhà ra đi, đánh ghen, tự tử,…

Vì vậy, đương nhiên là không nên yêu ở tuổi học trò nếu đó chỉ là tình cảm nông nổi, bồng bột rất dễ quá đà và dẫn đến những hậu quả khôn lường, những hệ lụy không mong muốn.

          Nhà thơ Xuân Diệu đã viết trong “Dại khờ”:
          “Người ta khổ vì thương không phải cách
          Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
          Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi
          Người ta khổ vì xin không phải chỗ”

Tình yêu tuổi học trò “nên” hay “không nên”? Mỗi người hãy tự tìm thấy câu trả lời!

Thời gian sẽ qua đi. Phía trước là một chặng đường dài. Hãy để tuổi học trò trở thành ký ức, thành hoài niệm về một tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng, mộng mơ, đẹp đẽ mà nếu có dịp ai cũng muốn hơn một lần trở lại.

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh, tác phẩm nhận được Giải thưởng Văn học Asean năm 2010 đã mang một thông điệp đẹp đẽ như vậy! Ông cũng đã viết ở mặt sau cuốn sách: “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”. 

Có lẽ nhiều bạn học sinh và nhiều người đã đi qua cái tuổi học trò đều yêu thích bài thơ “Kính gửi tuổi học trò” của Nguyễn Duy, một tứ thơ lạ, được viết khi nhà thơ đã 43 tuổi, đã xa cái tuổi  học trò đến mấy chục năm.

          Tôi xin được dẫn nguyên văn bài thơ này để thay cho lời kết:
         
          Kính gửi tuổi học trò
          Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò 
                                                (Ngạn ngữ) 
          Học trò con trai ma quỷ
          học trò con gái thần tiên
          thầy xếp thần tiên ngồi kèm ma quỷ
          Bén hơi ma quỷ ghẹo thần tiên
          lập lòe đom đóm vĩnh cửu
          ô mai đổi kẹo bạc hà
          Lấm láp trang đời mỗi dày mỗi kịch
          tuổi học trò đồng nghĩa với trang thơ
          thời gian không mất trắng bao giờ
          Câu chuyện học trò không đầu không cuối
          tình ý học trò quả me chua loét
          lưu bút mùa hoa phượng cháy không nguôi
          Lá thư học trò vu vơ dấm dúi
          nỗi nhớ học trò chấp chới suốt đời nhau
          đẹp như là không đâu vào đâu
                                                            (Hạ  1991)
            ( Nguyễn Duy, Về, NXB Hội nhà văn, 1994)

Nghị luận về tình yêu tuổi học trò
5 (100%) 1 đánh giá

Leave a Comment