Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT – Bài 1

Có lẽ đã nhiều năm rồi tôi chưa có lại được cái cảm giác bồi hồi,xao xuyến của lần đầu tiên đi học.Thế nhưng cảm giác ấy lại dâng trào khi tôi đặt chân vào trường Võ Trường Toản, ngôi trường đã gợi cho tôi khá nhiều cảm xúc xen lẫn nỗi băn khoăn, lo lắng.

Loading...

Trước đây, khi chọn nguyện vọng tôi đã cân nhắc khá kĩ lưỡng trước khi đặt bút và đăng ký.Thật ra ban đầy tôi có ý định chọn trường Nguyễn Công Trứ bởi vì tiếng tăm, uy tín của trường tôi đã nghe từ lâu.Thế nhưng vì nhà xa và do nhiều lí do khác nên tôi đã chọn Võ Trường Toản thay vì Nguyễn Công Trứ.Ngày nhận được kết quả tôi rất vui mừng nhưng cũng không thể không lo lắng.Bởi lẽ trường cấp ba rất quan trọng với tôi. Cũng phải thôi trường tốt tôi mới có thể học tốt và khả năng đậu đại học càng cao.

Chính vì vậy, ngày đầu tiên đặt chân đến trường tôi cảm thấy bồn chồn, lo lắng.Một phần là do lần đầu bước chân vào ngôi trường mới và lạ lẫm,cả bạn bè,anh chị và giáo viên cũng rất lạ với tôi,Phần khác là do tôi cảm thấy hồi hộp muốn xem ngôi trường mà mình học như thế nào?

Thoạt đầu,trông cơ sở vật chất của trường có vẻ rất tốt.Năm ngoái,tôi được biết trường rất rộng,rộng gấp đôi trường cũ của tôi. Lúc ấy tôi không thể hình dung ra được ngôi trường rộng cỡ nào bởi lẽ so với quận Gò Vấp thì trường cũ của tôi được đánh giá là lớn nhất, nhì quận. Ấy vậy mà trường Võ Trường Toản lại gấp đôi trường tôi,khó mà hình dung được. Nhưng giờ tôi mới nhận thấy rằng quả thật trường rộng gấp 2,3 lần trường tôi.Nếu như ở trường tôi phỉa mượn sân chôi làm sân bóng thì ở đây có hẳn một sân bóng riêng và một nhà thi đấu riêng.Trường còn có hồ bơi và rất tiện nghi với đầy đủ các phòng chức năng cho từng môn. Ngoài ra, trong từng phòng học còn có hệ thống âm thanh tiện cho việc giảng dạy của giáo viên và việc thong báo giữa nhà trường với học sinh. Trước đây, nếu như muốn học những trường cấp 3 với đầy đủ những cơ sở vật chất như thế này mà học phí chỉ ở hệ công lập thì học sinh phải chọn các trường ở Tân Bình,Phú Nhuận hoặc xa hơn, Nhưng bây giờ thì không cần phải đi xa như vậy nữa. Tuy nhir6n, với tôi quan trọng nhất là phương pháp giáo dục của nhà trường. Cơ sở vật chất chỉ là một phần nhỏ giúp cho công việc học tập của tôi. Tốt hơn thôi. Vì vậy, tôi rất quan tâm đến hang ngũ giáo viên của trường vì đó chính là những người sẽ chèo lái con thuyền để cho chúng tôi cập bến vinh quang. Lúc đầu, khi học ở trường tôi nghĩ rằng giáo viên ở đây rất khó chịu và sẽ rất gắt gao như những gì anh chị tôi nói về giáo viên cấp ba. Anh chị tôi bảo với tôi rằng giáo viên cấp hai khó khăn bao nhiêu thì giáo viên cấp ba sẽ khó gấp mười mươi lần như vậy. Mặc dù biết rằng giáo viên khó là tốt cho mình, có vậy thì mình mới nghe lời và học tốt nhưng đôi khi học sinh như tôi cũng không muốn giáo viên quá khó khăn đễ rồi đến giờ học lại tạo cho học sinh áp lực. Thế nhưng giáo viên trường Võ Trường Toản lại khác. Tuy mặt ai trông cũng khó khăn nhưng lực dạy thì lại khác hẳn. Giáo viên ở trường này có người đã dạy nhiều năm và cũng có người mới dạy chỉ vài năm nhưng tất cả mọi người đều rất vui tính. Cái mà học sinh rất cần ở người giáo viên ngoài việc truyền đạt kiến thức ra đó là sự gần gũi và thân thiện. Chính vì vậy  khi học chúng tôi cảm thấy rất thoải mái và khoảng cách giữa chúng tôi và giáo viên không còn quá xa lạ. Tuy giáo viên ở cấp ba không thể ân cần chỉ bảo cho tôi từng li từng tí một như hồi cấp một nhưng so với các trường cấp ba khác thì giáo viên trường tôi là nhiệt tình và ân cần nhất rồi. Cũng đúng thôi, tôi lớn rồi dau06 phải lúc nào giáo viên cũng kề sát bên tôi cầm tay tôi viết nắn nót từng chữ như hồi cấp một mà trường rất đề cao vấn đề tự giác, tự học của học sinh.
Không chỉ giáo viên mà bạn bè cùng trang lứa cũng quyết định rất nhiều đến việc học của tôi. Ngày lên trường nhận lớp tôi hồi hộp không kém gì ngày đầu tiên lên trường. Qua vài tháng học tôi lại cảm thấy mình rất may mắn khi được chọn vào lớp A4. Có lẽ vì một phần là do giáo viên chủ nhiệm của tôi rất vui tính, dễ gần gũi và am hiểu học sinh. Phần kia là do các bạn trong lớp rất hòa đồng, rất siêng năng và tích cực trong mọi hoạt động. Chính nhờ họ mà tôi cảm thấy có hứng thú khi học. Việc học không còn là một áp lực, một gánh nặng mà trở thành một niềm đam mê.

Chỉ hơn một tháng thôi nhưng tôi đã có rất nhiều cái nhìn nhận đẹp về ngôi trường mới. Đay là một chỗ học tốt hứa hẹn với tôi rất nhiều điều. Và tôi tin rằng quyết định chọn trường Võ Trường Toản trước đây của tôi là một quyết định rất đúng đắn. Tôi đã đặt thật nhiều niềm tin và hi vọng của mình vào trường, mong rằng niềm tin của tôi đặt đúng chỗ.

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT – Bài 2

Thế là tôi đã vào học ở trường Trung học phổ thông được ba tuần. Ba tuần thật đầy ấn tượng, bởi mỗi khi bước chân đến lớp, tôi lại khám phá thêm được nhiều điều bất ngờ, thú vị từ bạn bè, từ ngôi trường mới và từ cuộc sống học sinh Trung học phổ thông còn đầy mới mẻ với tôi.

Đã chín lần tôi được dự lễ khai giảng năm học mới, vậy mà trước lễ khai giảng năm nay ưnăm thứ mười, tôi vẫn không khỏi hổi hộp và lo lắng. Bố mẹ cũng phải ngạc nhiên về sự hổi hộp của tôi, về một đứa vốn nghịch ngợm và mạnh bạo nhưtôi mà cũng bổn chổn nhưthế. Không nôn nao sao được khi niềm mong ước và mục tiêu phấn đấu của tôi đã trở thành hiện thực. Với tôi, ngôi trường mới xa lạ đấy nhưng cũng quen thuộc nhưmột cố nhân.

Suốt bốn năm học Trung học cơ sở, ngày nào đi học tôi cũng đi qua ngôi trường ấy. Đã nhiều lần tôi dừng lại để nhìn vào, để mong ước và để quyết tâm. Từ ngoài cổng, tôi nhận thấy sự đổi thay sắc lá của những hàng cây to thẳng tắp trong sân trường. Ngôi trường cũng duyên dáng hơn cùng với sự đổi thay của dòng sông Hưng Long quen thuộc, nơi mà tất cả lũ trẻ chúng tôi chẳng lạ lẫm gì. Đặc biệt truyền thống học tập của nhà trường là điều cuốn hút đối với chúng tôi. Tôi mơ ước, rổi kiêu hãnh, tự hào khi được trở thành một phần thân yêu của ngôi trường ấy.

Lòng tôi vẫn hổi hộp không yên. Những môn học sẽ khó hơn, có nhiều quy định mới của nhà trường mà tôi sẽ phải nghiêm túc thực hiện. Các thầy cô thì có khi tôi đã quen gương mặt nhưng chưa được trực tiếp học bao giờ, bởi thế mà chắc có nhiều điều lạ lắm! Và lại thêm bạn bè nữa chứ. Có một số bạn học cùng lớp 9 với tôi nhưng còn biết bao nhiêu là bạn mới. Có chơi vui nhưlớp cũ của mình không? Có đoàn kết và thân thiện?… Lại nữa, ai cũng bảo học Trung học phổ thông là quan trọng. Nó bước đệm để bắt đầu định hướng cho tương lai. Thế đấy, đầu óc tôi cứ hoa lên bao nhiêu ý nghĩ. Những ý nghĩ làm tôi phấp phỏng không yên. Tôi mang theo tất cả những cảm xúc tự hào, hãnh diện, hổi hộp, băn khoăn ấy đến trường trong buổi lễ khai giảng đầu tiên.

Buổi lễ hôm ấy ngắn ngọn mà sâu sắc. Tôi đặc biệt ấn tượng với bài diễn văn của thầy Hiệu trưởng. Tôi lắng nghe và ngấm trọn những lời của thầy về trách nhiệm của mỗi học sinh khi được học tập ở một ngôi trường giàu truyền thống. Tôi xúc động và bâng khuâng man mác khi nghe một học sinh lớp mới phát biểu những cảm xúc đầu tiên.

Buổi lễ tan, chúng tôi học ngay những bài học mới. Đúng nhưchúng tôi cảm nhận, kiến thức mới, lạ và khá khó. Thế nhưng sự trầm lắng chỉ thấy ở lớp tôi trong buổi học đầu tiên. Những ngày sau đó, quen bạn, quen thầy, chúng tôi tự nhiên đã sôi nổi hẳn lên. Lớp học háo hức và thân thuộc chẳng khác gì khi đang học trong lớp chín.

Cuối tuần, chúng tôi bắt đầu tham gia lao động. Phải góp một cái gì đó cho ngôi trường mới, ta mới thêm quý thêm yêu. Ngày lao động tuần đầu tiên thật là thích thú. Sân trường có nhiều cây to nên có bao nhiêu lá rụng. Hôm trước trời lại mới mưa nên lá rụng càng nhiều. Lá ướt lẹp chẹp. Cả lớp mang chổi đi mà không dùng được bèn cứ thế thi nhau nhặt lá bằng tay! Có cậu con trai hí hửng mang đến tặng cô bạn gái chiếc lá vàng thật đẹp, cô bạn xúc động cảm ơn, chẳng ngờ đằng sau mặt lá có chú sâu đang ngoan ngoãn ẩn mình. Đám con gái kêu ré lên sợ hãi, còn bọn con trai ha hả cười đắc chí, rổi lại xin lỗi, lại bắt đền bằng những chiếc kẹo thủ sẵn từ ở nhà đi! Giờ lao động vì thế mà chẳng thấy mệt nhọc, chỉ thấy vui nhộn, chỉ nghe thấy tiếng cười. Đám con trai mới lớn thích " làm anh” thiên hạ nên chỉ cần một giọng con gái thỏ thẻ " anh ơi” là cả Thế' Anh, Tuấn Anh, Hải Anh, Ngọc Anh đều quay lại và xoắn xuýt. Tôi cũng hân hạnh được tặng một cái tên mới " Diệp còi”! Những trận cười giòn giã bật ra. Cả lớp vui và thân thiện, gắn bó nhưmột gia đình nhanh không kể nổi.

Những hổi hộp, lo lắng, băn khoăn, lạ lẫm nhanh chóng bị khoả lấp đi. Không khí học tập của lớp tôi ngày càng tốt. Một cách rất tự nhiên và rất âm thầm, tôi và cậu bạn " hàng xóm” ngổi bên bắt đầu " đua sức” trong học tập. Đứa nào cũng cố' gắng tìm ra lời giải nhanh nhất, làm bài tập đầy đủ và chính xác nhất để đến lớp trao đổi cho nhau và lại học thêm ở bạn một điều mới lạ.

Tuổi mười sáu chóng buổn và cũng nhanh vui. Mới học cùng nhau tôi cũng chưa thật hiểu hết về hoàn cảnh và tính cách của từng người trong lớp. Nhưng tôi tin, thời gian sẽ giúp cả lớp tôi ngày một gắn bó hơn và học tập cùng sẽ tiến bộ hơn. Những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào Trường trung học phổ thông của tôi là nhưthế. Đối với tôi, nó sẽ là những ngày đáng nhớ, là những kỷ niệm ngọt ngào không thể nào quên.

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT – Bài 3

Hàng năm, hoa phượng nở cũng là lúc em tạm chia tay bạn bè, thầy cô thân thương để đến với kì nghỉ hè. Nhưng năm nay lại khác là vì sau khi nghỉ hè, em sẽ không còn được học tại ngôi trường cấp 2 nữa mà sẽ bước vào một ngôi trường mới – trường Trung học cơ sở, với những thầy cô mới, bạn bè mới.  

Cuộc sống là vậy, có niềm vui ắt sẽ có  nỗi buồn, có hội ngộ cũng sẽ có chia xa. Khi tạm biệt mái trường cấp 2 thân thuộc, bạn sẽ đến với ngôi trường cấp 3 xa lạ. Mong ước được vào ngôi trường yêu thích của em đã không thành hiện thực nên ngày đầu tiên bước vào trường mới, trong em bỗng có cảm giác man mác buồn. Vừa bước vào cổng, một ngôi trường cao rộng, khang trang, lạ lẫm hiện ra trước mắt em. Chỉ mới là học sinh lớp 10, mới bước vào trường thôi nên cảm giác của em đa phần là bỡ ngỡ, ngỡ ngàng. Tiếng lá xào xạt, tiếng chim hót ríu rít, ánh mặt trời xen qua từng khẽ lá như muốn chào đón em đến với một thế giới mới tươi vui. Mọi người ai nấy đều cười nói rôm rả, trò chuyện vui vẻ nhưng sao trong lòng em vẫn còn cảm giác lo lắng, bồn chồn. Từng bước chậm rải tiến về lớp, em thầm mong sao cho mình có thể học chung với một người bạn cũ. Tiếc thay khi bước vào lớp, những người bạn mới, những gương mặt lạ lẫm chào mừng mừng em với vài nụ cười. Tìm được một chỗ trống và ngồi xuống, em đảo mắt nhìn xung quanh lớp, cố gắng tìm một ai đó để trò chuyện. Vốn rụt rè nên em không dám bắt chuyện với ai nên chỉ biết chờ giáo viên chủ nhiệm vào lớp. Bỗng cái khều tay của ai đó làm em giật mình, một bạn gái ngồi phía sau muốn làm quen với em.

Sau vài phút trò chuyện với bạn mới, thầy giáo chủ nhiệm lớp em bước vào. Đây là lần đầu tiên em có giáo viên chủ nhiệm là một thầy giáo. Thầy có vẻ còn trẻ, dáng người nhỏ, da ngăm đen, thầy ít khi cười nên không khí trong lớp có vẻ căng thẳng, không được sôi nổi. Do là ngày đầu tiên nên thầy chỉ làm quen với lớp, phổ biến những thông tin quan trọng và dặn dò những điều cần nhớ. Mặc dù nhìn vẻ ngoài thầy hơi lạnh lùng, nghiêm khắc nhưng em cảm nhận được trong thầy sự tận tình, quan tâm học trò.  Kết thúc buổi sinh hoạt đầu tiên, em cảm thấy sự bỡ ngỡ trước đó của mình đã biến mất mà thay vào đó là sự mong chờ đến ngày khai giảng, ngày học chính thức để có thể khoác trên mình bộ áo dài trắng như bao bạn bè.

Cảm xúc về ngày đầu tiên đến trường Trung học Phổ thông của em có lẽ cũng sẽ giống như các bạn học sinh khác: buồn, lo lắng, cô đơn. Và những cảm xúc đó sẽ luôn đọng mãi trong lòng em như một dấu ấn không thể phai mờ của tuổi học sinh. Em sẽ cố gắng học thật tốt để thành công trong con đường đời và tự hào mình là một học sinh giỏi của trường.

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT
5 (99.75%) 485 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm

DMCA.com Protection Status