Hãy tả lại hình ảnh cây đào hoặc cây mai trong dịp Tết đến xuân về

Hãy tả lại hình ảnh cây đào hoặc cây mai trong dịp Tết đến xuân về

Hướng dẫn

Loading...

BÀI THAM KHẢO (CÂY MAI MÙA XUÂN)

Tự bao giờ, em rất thích mùa xuân, vì mùa xuân là dịp vui chơi tưng bừng nhất. Xuân chưa đến mà mọi người đã xôn xao háo hức chuẩn bị đón xuân về. Những ngày ấy, em thường nghe ba mẹ hỏi nhau: “Năm nay, mai nở đúng độ không“Năm nay mai đắt hay rẻnhỉ?”

Vâng, mai là một nhân vật hết sức quan trọng của gia đình em mỗi dịp xuân về.

Nhà em trồng sẵn một cây mai tứ quý. Nhưng Tết năm nay ba mẹ lại mua thêm một cây mai nữa. Ba bảo với em: “Năm nay con tốt nghiệp xuất sắc, được tuyển thẳng vào cấp hai, ba rất vui nên mua cây mai này mừng năm mới. Con phải học cách chăm sóc cây, nó sẽ nở bông đều đặn mỗi năm để mừng tuổi con. ”

Em thích quá, cứ ngắm nhìn mãi. Mới đưa ông táo về trời, còn một tuần nữa mới đến Tết nên mai chưa nở. Đó là một gốc mai sần sùi, to hơn cổ tay em. Từ cái gốc sần sùi ấy, vươn lên một thân cây vặn vẹo, chia cành tẻ nhánh xương xương, mảnh khảnh. Các lá mai đã được vặt hết, chỉ còn lại vài tược nõn, nhu nhú một ít lá non màu hồng, trong trong như nhựa. Và nụ! Chi chít những nụ xanh xanh, be bé, tròn và nhọn ở đầu. Ban đầu, những chiếc nụ ấy như một giọt sương màu xanh lá. Nhưng qua một đêm, một nụ đã tách làm ba nụ. Rồi hôm sau ba nụ lại tách thành năm bảy nụ. Vài ngày sau, chúng đã thành một chùm mười mấy nụ xanh xanh. Nụ lớn, nụ nhỏ xòe ra, bóng mướt và rung rinh trong gió nhẹ. Em càng tưới nước, chúng càng lớn nhanh như thổi. Đến ngày ba mươi Tết thì cây mai đã chi chít các chùm nụ tươi tốt. Những nụ lớn đã to bằng hột cam, he hé một chút vàng.

Đêm giao thừa, cả nhà em quây quần bên bàn cúng tổ tiên rồi chìm vào một giấc ngủ yên lành. Sáng mồng một, khi bước chân xuống phòng khách, em chóa mắt bởi một sắc vàng rực rỡ. Chao ôi! Mai! Mai nở vàng chói, vàng rực! Hình như ánh vàng của mai bay ra nhuộm hết cả không khí trong phòng khách. Rồi từ gốc đến ngọn, từ thân đến cành đã phủ một màu vàng rực. Những đóa mai mười cánh lấp hết cả các nụ xanh và các cành cây xương xẩu. Người cười theo mai hay mai cười theo người? Sao mà tưng bừng thế không biết nữa!

Cứ thế, mai cứ nở, người cứ vui suốt cả những ngày xuân. Mai nhuộm vàng phòng khách. Người thì nói cười, cắn hạt sen, ăn bánh mứt và tâm tình, chúc tụng nhau bên cành mai vàng tươi thắm ấy và những chiếc lá non hồng hồng cũng lớn dần lên, vươn cành vươn nhánh. Đến rằm tháng giêng, mai chỉ còn lác đác vài đóa hoa vàng, đón chào những người khách xuân đến muộn. Dù lòng người buồn vì xuân sắp qua, gặp những đóa hoa cuối cùng ấy, họ lại vui lên, chỉ vào hoa mà nói: “Ôi! Mùa xuân vẫn còn đây, phải không nào?”

Khi những lá mai non đã ngả sang một màu xanh bóng với những chiếc răng cưa nhỏ, những nụ mai cuôi cùng không muốn lớn lên nữa. Ba em bảo: “Con ạ, khiêng mấy cây mai ra sân cho nó hứng nắng! Con phải nhớ tưới nước cho nó mỗi ngày nhé! Con phải nhớ cây mai sống nhờphân, nước và nắng, cũng như con khôn lớn nhờ ăn học vậy. Con ăn không học thì có lớn mà chẳng có khôn đâu!”

Thế là em không còn được ngắm hoa mai nữa, lòng em hơi se lại. nhưng em tự nhủ: “Hãy cố chăm sóc cho mai, Tết năm sau mai lại ra hoa. Còn mình, mình cố học thế nào cho năm sau ba cũng tặng một món quà mới cho mình!

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Đánh giá bài viết
Loading...
DMCA.com Protection Status